https://www.facebook.com/creators/tools/mta#apply Review truyện ngôn tình hay nhất hiện nay

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

Review - Quả nhân có bệnh - Tùy Vũ Nhi An

WARNING: Tất cả các nhân vật đều là hàng “thẳng”, nguyên tem, mác, phong bì. Đây tuyệt đối không phải truyện đam mỹ, cũng không phải ổ NP. Thỉnh chư vị nhảy hố nhớ kỹ!

Hai nam nhân vật khó phân chính, phụ. Dựa theo tính cách của từng người, danh xưng “chàng” tôi tặng Tô Quân; danh xưng “hắn” để dành cho Bùi tướng.
***
Thiên hạ đồn rằng “quả nhân có bệnh”. Bệnh này gọi là bệnh dâm, so với trúng độc mãn tính khó trị hơn rất nhiều.
Không tin sao?!
Vậy thì xem đi, năm ấy, tại Quỳnh Lâm yến, Thám hoa lang mười sáu, chi lan ngọc thụ (1) kia không phải bởi ánh mắt quá mức nóng bỏng của bệ hạ mà nhảy xuống hồ sao. Sau lại nghe nói, thiếu niên tuấn tú ấy bởi vì “thà chết chứ không chịu nhục” khiến Thánh thượng nổi giận, bị giáng chức, đuổi khỏi kinh thành đến tận biên quan. Nay trong triều, mỹ nam như ngọc cũng chỉ còn lại Bùi tướng và Tô khanh, không biết bệ hạ sẽ xuống tay với người nào.
Nghe nói, Tô khanh xuất thân dòng dõi thư hương, dịu dàng, lịch sự. Lại lớn lên cùng bệ hạ, cũng coi như trúc mã thanh mai, cảm tình sâu đậm. Thánh thượng có ý đưa chàng vào hậu cung, chàng lại một mực chối từ. Kết quả khiến quân tâm giận dữ, chỉ có thể ôm hận rời khỏi đế đô. Tô gia lừng lẫy một thời cũng theo đó mà tàn lụi.
Lại nghe nói, Bùi tướng tuấn nhan “khuynh quốc”, một đôi mắt phượng điên đảo chúng sinh. Bệ hạ vì si mê sắc đẹp của hắn nên tìm mọi cách thu vào hậu cung. Từ nay về sau, Đại Trần không còn “quyền thần” (2) Bùi tướng, chỉ có Bùi Phượng quân độc sủng hậu cung.
Lời đồn thật giả, ai có thể nhìn thấu? Là hư tình giả ý hay một mảnh tâm si? Là thái bình thịnh trị hay sóng ngầm mãnh liệt? Mặc kệ trong cuộc cung đấu này, ai là kẻ chiến thắng, dân chúng vẫn truyền tai nhau: “quả nhân có bệnh”.
***


Lưu Tương Tư là một nữ đế, vừa si tình lại đa tình. Cuộc đời nàng có hai người đàn ông. Người thứ nhất là Tô Quân. Chàng xuất thân từ gia đình công khanh, dịu dàng, nhã nhặn lại cùng nàng lớn lên. Đối với nàng, Tô khanh là “đoá hạnh hoa” tươi đẹp trong giấc mộng thiếu nữ.
Nàng đối chàng có tình, chàng với nàng cũng chẳng phải vô ý. Đáng tiếc giữa bọn họ có một chữ “gia” cách trở. Nàng có quốc gia xã tắc cần bảo vệ, chàng có gia tộc phải gánh vác trên vai. Có lẽ, bọn họ đều có quá nhiều trách nhiệm, cũng có thể, cả nàng và chàng đều quá cảm tính, đến mức chỉ có thể bỏ qua nhau.
Khác với Tô khanh, Bùi Tranh là một kẻ lý trí. Hắn sinh gia ở dân gian, tâm tư thâm trầm, so với Tô Quân còn quen biết nàng sớm hơn. Với hắn, nàng là “mục tiêu quan trọng nhất”. Hắn không ngại bỏ ra mười năm, tỉ mỉ mọi bề, từng bước mưu tính, chỉ để chờ nàng quay đầu. Hắn không phải người tốt cũng chẳng phải thanh quan(3). Hắn chỉ là một thương nhân, thứ hắn buôn bán là tình cảm. Hắn nói, đời này của hắn, thu được tâm nàng là món lời lớn nhất. Bởi vì một Bùi Tranh như vậy mới có thể làm cho Lưu Tương Tư hiểu được thế nào là tương tư.
***
Mặc dù khá thích Tuỳ Vũ Nhi An nhưng tớ phải cân nhắc rất lâu mới đọc truyện này. Bởi tớ có một sự “bài xích” không hề nhẹ với các chuyện “tình ba người”. Tuy nhiên, sau khi đọc hết vài chương đầu của truyện, tớ lập tức bị cuốn hút.
Quả nhân có bệnh là một cuốn tự sự của nàng nữ đế Tương Tư. Từ nền tảng là một tình huống “hiểu nhầm” hài hước, bằng câu từ lả lơi, tinh tế pha lẫn nét tưng tửng mang đậm chất Tuỳ Vũ Nhi An, tác giả đã đưa tớ qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Vui vẻ với đám thần dân rảnh ruồi thích buôn chuyện về “bệnh” của vua; ngọt ngào với những hành động sủng Tương Tư của hai chàng Bùi, Tô; hồi hộp và bất ngờ với những màn cung kế cùng chính biến. Nhưng, hơn hết cả là sự tiếc nuối. Tiếc cho một Tô Quân bởi không đủ dũng cảm mà bỏ lỡ tình yêu, cả đời ôm hoài niệm. Tiếc cho Bùi Tranh nặng tình lại chẳng thể bên người dài lâu. Cuối cùng là tiếc cho nàng Tương Tư, hao hết tâm cơ cùng tình cảm, đổi lại chỉ là hai mươi năm hạnh phúc cùng người trong lòng.
Mặc dù đoạn kết của câu chuyện ba người này không thể coi là quá viên mãn, nhưng đặt vào mạch truyện cùng tính cách nhân vật, cũng xem như là HE. Trong mối quan hệ này, Tương Tư là người nợ Bùi, Tô hai chàng nhiều nhất. Để Tô Quân rời khỏi đế đô, trở thành sự chờ đợi mãi mãi là dấu chấm đẹp nhất cho tình cảm vấn vương giữa hai người.
Còn về Bùi Tranh, dù hắn “đi” trước nàng một bước, nhưng lúc hắn đi có nàng bên cạnh, khi nàng đi, có hắn cùng trong mộng, cũng coi như nắm tay nhau đi hết một đời.
Kiếp này, là ai nợ ai, ai phụ ai đã không còn quan trọng. Xét cho cùng, ân ân oán oán cũng bởi “hai chữ Tương Tư, một gánh sầu”. (Trích “Tương Tư” - Tản Đà)

Nhãn: , , , ,

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Review - Chuyện cũ của Lịch Xuyên - Huyền Ẩn: Ngôn tình kinh điển full

Truyện Chuyện cũ ở Lịch Xuyên này rất hay, miêu tả những cảnh ngọt ngào gần gũi của nam nữ chính rất tinh tế, mang phong thái nhẹ nhàng, thích hợp cho các thiếu nữ có trái tim mong manh, và hướng nội. Mời các bạn cùng đọc review nha ^^
Tháng sáu mưa ngâu nên toàn đọc truyện ngược tâm hại tim thôi. Hôm nay xin lỗi lại mang đến cho các bạn một bộ làm hao tổn tiền tài ( mua khăn giấy) và sức khỏe ( khóc nhiều đau mắt) đây.
Chuyện cũ của Lịch Xuyên thì mình nghĩ ít nhiều gì nhiều bạn cũng một lần nghe tên qua rồi. Nó cũng là một trong những bộ lấy nhiều nước mắt của mình nhất đó. Mặc dù kết thúc HE nhưng vẫn làm mình cảm thấy tang thương, và bùi ngùi rất nhiều. Truyện này mặc dù là ngôn tình, nhưng lại vô cùng thực tế và gần gũi với cuộc sống, có lẽ vì vậy mà dễ đi vào lòng người.
Truyện kể về mối tình của cô sinh viên sư phạm Anh tên Tiểu Thu và chàng kiến trúc sư tài năng nhưng lại bị khiếm khuyết ở chân – Vương Lịch Xuyên. Tại quán cà phê nơi cô làm việc, chỉ vì một câu nói “ I’m terribly.. sorry” đã gắn kết cuộc đời hai con người lại với nhau. Yêu nhau một năm, Vương Lịch Xuyên quyết định trở về Thụy Sĩ,rời khỏi người con gái anh yêu vì căn bệnh ung thư xương quái ác. Thế là bọn họ phải chia cắt 6 năm, nhưng Tiểu Thu vẫn không thể quên được người đàn ông đó, cô thậm chí tự hủy hoại mình nhưng lại không hề tìm một người đàn ông khác để quên đi người trong lòng.
“Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?”
“Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!”
“Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!”
“Em không muốn mất anh.”


6 năm sau gặp lại, cô trở thành thông dịch viên trong công ty anh. Nhưng anh lại luôn cố tỏ ra lạnh nhạt, anh không muốn cô phải khổ sở vì một người như anh, với anh cô xứng đáng có được một người đàn ông bình thường để yêu thương và che chở. Nhưng có lẽ Lịch Xuyên đã sai, vì Tiểu Thu là một cô gái mạnh mẽ, quyết đoán, nếu không biết thì thôi, khi Tiểu Thu biết được bệnh tình của anh, làm sao cô có thể chấp nhận chia tay. Cô muốn được ở bên anh, cùng anh vượt qua những phút giây cuối cùng. Nhưng cuối cùng cô vẫn phải nguyện ý chia tay chỉ vì muốn anh được sống.
“Yêu một người như vậy, yêu suốt mười năm trời. Trái tim của chính mình, bị đẩy xuống vực sâu, hai lần. Chỉ muốn tuổi già thật yên lặng. Chữ “yêu” này, tôi không bao giờ muốn nói ra nữa. Độc thân rất tốt. Tự do tự tại, không nhanh không chậm.” – Tiểu Thu thậm chí đã từng nghĩ như vậy
Quay lại sống trong đau khổ, nhớ thương thêm 3 năm. Nhưng cái giá cho 10 năm đau khổ bi thương, cùng sự kiên trì chờ đợi cũng được đáp trả. 3 năm trị liệu bằng hóa trị, mặc dù đã tạm rời xa nhau, nhưng nhờ những dòng email của Tiểu Thu mà Vương Lịch Xuyên mới có thể trải qua những tháng ngày cô độc, đáng sợ đó. Để rồi cái ngày anh lại xuất hiện trước mặt cô, vẫn vẹn nguyên là Lịch Xuyên của 10 năm trước. 
Kết thúc truyện là những tháng ngày hạnh phúc của cả hai, Tiểu Thu cuối cùng đã hạnh phúc ở bên người đàn ông cô yêu, mà Lịch Xuyên cũng có thể chăm sóc bù đắp cho cô sau nhiều năm xa cách.

Nhãn: , , , , ,

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Review - Đi xem mắt - Tát không không: Ngôn tình cho gái ế!

“Xem mắt, cũng chính là hai bên lật bài với nhau, mục đích chính là kết hôn, yêu đương có cũng được mà không có cũng chẳng sao.” Đây thực sự là một câu chuyện tình yêu vừa thực tế vừa lãng mạn cho các cô gái đang tuổi...cập kê chống lầy đó!

Mộ Bình Phàm, người cũng như tên, đơn giản dễ hiểu. Bình Phàm hai mươi lăm xuân xanh, nhưng đã đi xem mắt tới hai mươi bốn lần. Đối tượng không thiếu chỗ này thì hỏng chỗ kia, người keo kiệt quá mức, người chỉ cần một cô vợ “biết đẻ”, không một ai có thể lọt vào mắt xanh Bình Phàm. Cô nghĩ rằng, gia đình mình bình thường, công việc cũng bình thường, nhan sắc càng không nổi bật, người yêu trước giờ chẳng có ai, nói thẳng là gái sắp ế, nếu chậm thêm vài năm nữa chỉ có nước ôm chăn nằm nhà đến già. Vì vậy, Bình Phàm tiếp tục nhận lời đi xem mắt.

Lần xem mắt thứ 25, chẳng ngờ lại gặp người quen – Doãn Việt. Doãn Việt là điển hình của loại người “có tất cả mọi thứ”, cũng là loại người Bình Phàm không bao giờ với tới được. Vậy mà giờ đây, giấc mơ thời thiếu nữ của Bình Phàm đang trở thành hiện thực, liệu cô nàng ấy đã tìm được hạnh phúc mãi mãi hay chỉ là ảo giác.

Tôi thích nhất câu này trong truyện: "Bất luận thừa nhận hay không thì lúc mới sinh ra, con gái vẫn luôn mong được che chở. Bất luận là loại kiên cường hay mềm yếu."

Nói thật lòng, “Đi xem mắt” có lời giới thiệu hết sức bình thường, không nhiều đoạn gay cấn kịch tính, không có tình yêu chết đi sống lại, hay cả dàn "diễn viên" cũng chẳng hoàn hảo. Một câu chuyện hết sức nhẹ nhàng và đôi khi có chút lặng lẽ. Có lúc, cuộc sống khiến chúng ta quá mỏi mệt và phải tìm đến thứ thuốc "tinh thần" để an ủi. Tôi nghĩ, câu chuyện này sẽ cho ta chút thời gian để lắng lại, nhớ tới những mơ mộng một thời tuổi trẻ, để thấy chút ánh sáng kì diệu của tạo hóa và thấy cả cuộc sống xung quanh mình trong đó. Bạn đã từng yêu thầm một anh chàng "hot" trong lớp? Bạn đã từng mơ mộng về một mối tình khắc cốt ghi tâm? Bạn có hoài nghi về sức hấp dẫn của mình, từng nghĩ rằng mình bình thường, rất bình thường?

Tình yêu của nam và nữ chính phát triển rất nhẹ nhàng. Nam chính, dĩ nhiên giống hình mẫu lí tưởng của chị em, là người hoàn hảo, tài năng, có tiền... Tình yêu của anh dành cho nhân vật nữ đôi khi có chút vô lí, một mối tình thầm lặng từ cấp 3, bạn tin được không! Trong khi nữ chính là một người bình thường không thể bình thường hơn, lại nhút nhát, tự ti. Nhưng điều làm tôi ấn tượng, đó là tính cách cô ấy quá thực. Có cảm giác cô ấy là một trong số chúng ta, chứ không xa vời như nhiều người nữ khác. Nói trắng ra, nhiều người sẽ bảo cuốn truyện này nhạt nhẽo, nhưng đôi khi những câu nói của nhân vật làm tôi nhớ mãi không quên, bởi vì nó như chính tiếng lòng mình. Cảm thấy nữ chính rất giống bản thân, là một hạt cát trong sa mạc, vĩnh viễn không có người nào nhận ra, để rồi luôn sợ sệt, trốn tránh; luôn đứng từ xa mà nhìn, sợ rằng nếu tới quá gần, sẽ dọa người ta chạy mất. Đến cuối cùng, cô mãi không thoát khỏi sự sợ hãi ấy. Nhưng cô ấy vẫn hạnh phúc, vì câu chuyện luôn luôn là thế, luôn có một người lặng lẽ chờ cô ấy bước tới.


Bình Phàm không tài năng, không xinh đẹp, lại tự ti về bản thân. Cho đến khi Doãn Việt xuất hiện, từng bước tiến vào trái tim cô, vẫn chưa lúc nào cô hết hoài nghi về chính mình, về tình yêu.

"Người đàn ông nằm trên giường này, lúc còn trẻ đối với cô mà nói thì giống như một thiên thần không thể chạm vào, bây giờ vậy mà lại trở thành bạn trai của cô.

Có điểm giống như giấc mộng. Giống như thiếu nữ tuổi dậy thì mơ mộng: một ngày nào đó vương tử mà mình thầm mến được mọi người hoan nghênh bỗng nhiên tìm tới mình, nói một câu tớ thích cậu. Rất không thực tế, nhưng bởi vì không thực tế nên mới mỹ lệ như vậy."

Cô gái ấy luôn thấy mình lọt thỏm trong đám đông, làm nền cho người khác, cũng như chúng ta ở trong một tập thể mà chẳng có gì nổi bật hơn người.

"Người với người thật không giống nhau. Như Phương Nhan, vĩnh viễn xuất chúng, còn cô, vĩnh viễn bình thường. Thật ra thì, có đôi khi cũng rất muốn nếm thử tư vị làm trung tâm được mọi người chú ý. Có đôi khi, cũng muốn trở thành Phương Nhan, chỉ cần một ngày thôi."

Bình Phàm hiểu, bỏ lỡ hắn, sau này cô có thể không gặp được người nào tốt hơn. Trên đời này không có Doãn Việt thứ hai. Nhưng, trên đời này cũng chỉ có một Mộ Bình Phàm. Thứ Bình Phàm muốn cho tới bây giờ không phải giàu sang, không phải quyền thế, không phải học vấn. Chỉ cần một người thật lòng thương yêu mình, không bao giờ thay đổi.

Liệu bạn có thấy bản thân mình trong cô gái Bình Phàm này? Biết rằng chàng trai ấy quá xuất sắc nên mới không thật, và không đủ tự tin bước cùng người ấy. Dẫu sao thì đây cũng là ngôn tình, và nữ chính cuối cùng cũng đi theo "vết xe đổ" của chị em, chấp nhận trong hạnh phúc tình yêu của người nam. Thiết nghĩ, nếu là thực tế thì sẽ chẳng có câu chuyện nào cả, hai người vĩnh viễn là hai đường thẳng song song, sống cuộc đời riêng. Chúng ta ai mà chẳng có một thời mơ mộng như cô gái này, chỉ có điều thế giới thực làm ta sớm thoát khỏi giấc mơ ấy. Đọc truyện không phải để tìm cảm giác mới lạ, mà là để nhớ lại, hoàn thiện giấc mơ ngày xưa của ta trong thế giới tưởng tượng. Dường như đó cũng là một loại hạnh phúc...

Nhãn: , , , ,

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

Review - Sam Sam đến đây ăn nè - Cố Mạn: Ngôn tình full hay

Kỳ thực, nếu bạn hỏi tôi rằng ấn tượng với bộ tiểu thuyết nào nhất của Cố Mạn, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời “Sam Sam đến đây ăn nào”. So với nhiều bộ truyện tôi từng đọc, quả thật Sam Sam không thực sự đặc sắc về nội dung nhưng bù lại tác giả lại khiến tôi cực kỳ hài lòng về motip nhân vật.

Chào cô Tiết… Đây là cơm trưa Phong Tổng kêu tôi mang đến.”
“Chào cô Tiết…”
Đúng giờ cơm trưa, phòng tài vụ Tập đoàn Phong Đằng, một cô Tiết nào đó được ăn cơm trưa đặc biệt do Chủ tịch gửi đến. Trái ngược với ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh, cô Tiết trong lòng bất an. Trước những hành động “mờ ám” gần đây của “ông chủ kiêu ngạo” Phong Đằng, người chậm chạp như cô dường như hiểu mà lại như không hiểu. Thật khiến cho người ta nghĩ ngợi lung tung. 
Chẳng lẽ, chẳng lẽ, thực sự… thực sự… 
“Thỏ trắng” Tiết Sam Sam là một nhân viên tài vụ nhỏ bé của Tập đoàn Phong Đằng. Thế nhưng từ “nhỏ bé” này đã là chuyện của vài ngày trước đây rồi còn hiện giờ cô là “hoàng thân quốc thích”, ngày ngày được Phong Tổng cho người mang cơm trưa đến, đãi ngộ thật khiến người ta ganh tỵ.
Sam Sam vốn là cô gái ngây thơ, căn bản không có năng lực lý giải ánh mắt mờ ám của những người xung quanh, mỗi ngày lại cảm động mở hộp cơm của nhà tư bản mang đến, cảm giác khó nói thành lời. Cô chẳng qua chỉ mơ mơ hồ hồ bị rút 300CC máu giúp em gái Phong Tổng qua cơn nguy hiểm, ai mà biết được là cấp trên lại có nghị lực đưa cơm đến hai tuần liền. Mỗi lần đưa cơm đều là những người khác nhau, thứ duy nhất không thay đổi chính là món gan lợn bổ máu. 
Chủ tịch đại nhân vì sao lại muốn nuôi cô?
Rốt cuộc muốn lấy của cô bao nhiêu máu mà cho cô ăn nhiều như vậy…

Sam Sam khóc không ra nước mắt, nhiều lần từ chối không tác dụng, cô đành ngậm ngùi chịu đựng cuộc sống “đầy tớ” của Phong Đằng. Từ một nhân viên tài vụ thử việc thăng cấp lên tầng 22, trở thành một nhân viên chọn thức ăn cho anh.
Khi đó Sam Sam vẫn chưa biết rằng cán cân cuộc sống của cô đã bắt đầu xiêu vẹo. Bầu không khí xung quanh chủ tịch đại nhân thật là đáng sợ, ở gần một chút mà trái tim đã kháng nghị mãnh liệt. Phong Đằng – Nhà tư bản không có tính người cứ như vậy chen chân vào cuộc sống của cô, đến cả giấc mơ cũng có anh xuất hiện. Đợi đến khi cô hiểu rõ trái tim mình thì mọi chuyện đã đi xa tầm với...
“Phong… Phong Đằng… Tôi nghĩ hình như tôi đã thích anh, như vậy, còn chưa rõ ràng sao?”
“Con hổ” Phong Đằng – Chắc chắn “boss lớn” Phong Đằng không thể ngờ được hình tượng của mình trong lòng Tiết tiểu thư lại “khủng bố” như vậy. Quả thật, có đôi lúc anh thật muốn ném cô từ tầng 22 xuống nhưng chung quy vẫn là “cố kiềm chế” được, nào có hung dữ như cô vẫn nghĩ.
Lần đầu tiên gặp mặt, cô lén lút sau lưng gọi anh là quỷ hút máu, là nhà tư bản không có nhân tính.
Lần thứ hai gặp lại, cô còn chẳng xem anh là người, ánh mắt hốt hoảng nhìn anh như thể anh sẽ “ăn thịt” cô không bằng.
Anh đường đường là chủ tịch tập đoàn Phong Đằng vô cùng giàu có, tuấn mỹ lạnh lùng được bao cô gái chào đón lại hết lần này đến lần khác rớt giá thảm hại trong mắt “cô đần” Sam Sam. Đối mặt với một Tiết Sam Sam “rất đặc biệt”, Phong Đằng có chút đau đầu. Anh khi dễ cô không được, dọa nạt cô cũng không xong, cam tâm biến thành “con cá lớn” nhưng cô lại chẳng nguyện ý “thả dây câu dài”.
Thực sự nghi ngờ, anh năm lần bảy lượt phát tín hiệu rất rõ ràng nhưng chỉ đổi lại một câu…
“Chủ tịch, tôi có hiểu nhầm anh không, anh thích tôi à?”
Được rồi, anh chính là đã “động lòng” với một Tiết Sam Sam ngơ ngơ ngác ngác như vậy…
Sam Sam, chúng ta còn nhiều thời gian… Chúng ta thử xem đi.
Nam chính Phong Đằng “ngoài lạnh trong nóng”, rõ ràng đã động tâm trước một Sam Sam ngốc nghếch lại kiên trì muốn cô tự hiểu, từng bước dụ dỗ cô nói ra suy nghĩ của chính mình.
Nữ chính Sam Sam “ngoài mềm trong cứng”, chỉ cần cho cô chút men rượu liền biến thành người khác, ngay cả lời “tỏ tình” của đại boss Phong Đằng cũng như gió thoảng mây bay, trực tiếp cự tuyệt. Đến khi nhìn nhận rõ tình cảm của mình với anh, Sam Sam nhút nhát đã kiên định nắm lấy tay Phong Đằng bởi cô biết “sẽ chẳng có gì ngoại trừ anh ra” .
Từ đôi oan gia trở thành giai ngẫu – Chuyện tình của họ cũng trải qua những cung bậc yêu đương hờn giận, tuy nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần ý nghĩa.
Tình yêu, chẳng cần phải trải qua sóng gió chia xa mới hiểu được lòng nhau.
Tình yêu thực sự chỉ cần tin tưởng nhau là được rồi.
“Sam Sam đến đây ăn nào” chính bởi vì thế mà để lại dư âm khó quên trong lòng độc giả.

Nhãn: , , , ,

Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

Review - Không thể quên em - Hoa Thanh thần: Ngôn tình đặc sắc

Tôi tò mò tìm đọc cuốn truyện này khi mọi người tôi quen trên một group facebook bàn tán xôn xao về nó. Mọi người khen nó như thế này, như thế kia, một anh nam chính dễ thương và một chị nữ chính dễ thương không kém. Vậy là tôi đọc :)

Nội dung truyện nói về Tang Du – một cô tiểu thư nhà giàu nhưng thiếu thốn tình cảm gia đình – quyết định trả thù Thẩm Phi Tiên – một chàng sinh viên nghèo, có hoàn cảnh sống phức tạp – bằng cách làm cho Thẩm Phi Tiên yêu cô rồi sau đó đá anh, như vậy mới có thể chạm vào tự tôn của anh một cách sâu sắc nhất. Thế nhưng sau đó cô dần nhận ra rằng cô yêu anh và cô cần anh đáp lại tình cảm của cô. Sau một thời gian bị theo đuổi, Thẩm Tiên Phi cũng đã yêu cô. Thế nhưng ngăn cách gia đình và khi anh vô tình biết được tại sao cô lại theo đuổi anh thì chuyện tình cảm của họ bị gẫy gánh. Sau năm năm, khi biết anh quay về, cô đã cố tình để anh biết thông tin về cô, để anh quay lại tìm cô, thế nhưng có một điều cô và anh không hề biết rằng năm năm trước anh đã bị mất trí nhớ có chọn lựa – anh đã lựa chọn quên cô. Và mọi chuyện xảy ra ở thời hiện tại đó là anh lại bị thu hút bởi cô, một phần là do cô thu hút anh theo bản năng, phần còn lại là con người trong quá khứ của anh theo lời kể của cô. Vậy là anh quyết định theo đuổi cô. Sau một thời gian chờ đợi anh quay lại, cuối cùng cô cũng chấp nhận anh, một kết thúc đẹp cho chuyện tình kéo dài tám năm.


Tác giả xây dựng hình ảnh Tang Du là một cô gái thông minh nhưng không chịu học hành, thế nhưng, bài thi chưa bao giờ bị điểm kém, thậm chí lúc học đại học cũng chỉ vì mục đích “truy bắt chim ngố”, khi du học thì những năm đầu cũng ngổ ngáo giống như thời trung học. Thế nhưng, lúc thi đại học thì chỉ cần muốn là cô thi đậu vào một trường có danh tiếng, lúc tiếp quản công ty thì cũng tỏ ra có tài năng. Cách xây dựng hình tượng này làm tôi thấy không thực, mặc dù đây đúng là tiểu thuyết. Khi Thẩm Tiên Phi ra đi, cô đã đau đớn, khổ sở biết nhường nào. Cô đợi anh năm năm để anh quay về và có lời giải thích cho cô, thế nhưng lại đau đớn hơn khi cô biết anh lựa chọn quên cô cũng giống như để quên điều đau khổ nhất trong anh. Nhưng rồi cô cũng dễ dàng chấp nhận anh, thứ tha cho anh bởi lẽ cô thực sự yêu anh.

Thẩm Tiên Phi đươc xây dựng hình tượng trái ngược hẳn với Tang Du, anh có cuộc sống khó khăn nhưng thái độ sống tích cực. Cách xử sự của anh  – theo tôi – là hợp lý. Từ thái độ ghét Tang Du, cho đến khi bị thu hút khi cô bắt đầu thay đổi, rồi chấp nhận yêu cô. Nhưng tình yêu ban đầu trong anh đã được tác giả xây dựng trong sáng, không vụ lợi và mạnh mẽ đã nhanh chóng sụp đổ khi anh vô tình nhìn thấy Tang Du hôn bạn cô và biết lý do tại sao cô lại theo đuổi anh. Vậy hóa ra cái tình yêu ấy nó không được mạnh mẽ như ban đầu tôi đã nghĩ, thậm chí sau đó tôi đã nghĩ rằng nó mong manh, dễ vỡ và cảm giác không an toàn. Hóa ra quãng thời gian hai người sống chung cùng nhau không phải là ngắn, không phải anh không hiểu cô, thế nhưng chỉ nghe thoáng qua lời nói của cô – có thể xét là không có đầu có đuôi – thì tình yêu của anh bắt đầu rạn nứt. Việc va chạm với bọn lưu manh cũng chỉ là nhân tố tác động thêm cho việc rạn nứt tình cảm ấy.
Trong tâm trí của Thẩm Tiên Phi, tình yêu mà anh đang có hóa ra không vững chắc như anh tưởng, thế nên có rất nhiều cách giải quyết trong chuyện hiểu lầm giữa hai người nhưng anh lại chọn cách tiêu cực nhất – lựa chọn quên cô đi, loại bỏ cô ra khỏi cuộc sống của anh. Cuộc sống sau này tưởng chừng như rất êm đẹp, rất đáng để người khác mơ tưởng, nhưng vẫn có một số điểm bất hợp lý ở bản thân anh.

Một số chi tiết có thể xem là lãng mạn trong truyện như câu nói của Thẩm Phi Tiên nói với Tang Du lúc xăm mình là “Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước, chỉ cần em bước bước đầu tiên, anh sẽ bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại”. Với những ai thường xuyên đọc truyện tiểu thuyết Trung Quốc những năm gần đây thì sẽ nhận ra đây là câu nói vô cùng phổ biến và quen thuộc, có trong rất nhiều truyện. Hay với những cái ôm của Thẩm Tiên Phi và đọc cho cô nghe bài thơ “The most distance way in the world” của Targore trong lúc cô ở bệnh viện thì cũng phổ biến không kém, mặc dù trong những câu thơ ấy có thể là đúng với hoàn cảnh của hai người đó nhưng có lẽ do ấn tượng về bài thơ này của tôi trong truyện “Giường đơn hay giường đôi” thế nên qua đến truyện này thì tôi cũng không có cảm xúc nhiều lắm.


Truyện cũng có một số đoạn nói về tâm lý nhân vật khá “sáng”, ví dụ như đoạn Tang Du biết Thẩm Phi Tiên bị mất trí nhớ có lựa chọn, nhưng điểm trừ đi kèm theo đó là mọi diễn biến tâm lý của nhân vật đều được thể hiện qua lời nói, nó ít được thể hiện qua ngôn ngữ cơ thể hay suy nghĩ của họ. Nút thắt của truyện cũng khá hấp dẫn, như từ việc “bạn gái” của Thẩm Phi Tiên trở thành mẹ kế của Tang Du, hay như cách thức mẹ của Tang Du giữ tài sản cho cô, hay có lẽ nổi bật nhất trong truyện đó là hành trình tìm lại những đoạn quá khứ đã bị mất của Thẩm Phi Tiên.


Nhãn: , , , , ,