https://www.facebook.com/creators/tools/mta#apply Review truyện ngôn tình hay nhất hiện nay

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Review - Hồng Nhan Loạn - Đóa Đóa Vũ

Một tác phẩm hay như hồng nhan loạn mà bỏ qua thì thực sự tiếc nuối.....

 Đã nhắm mắt vào rồi mà lòng say đắm quá không ngủ được, đành vục dậy gõ lạch cạch vài dòng. Tương truyền, người con gái nào rút được quẻ Đế vương yến thì sẽ trở thành vợ vua, ảnh hưởng lớn lao đến mức có thể nắn dòng lịch sử. Lại tương truyền, mỗi quẻ chỉ có một chiếc. Vậy mà cùng một ngày, hai giai nhân bậc nhất kinh thành tình cờ cùng đến chùa dâng hương, cùng sững sờ vì sắc đẹp của nhau, cùng rút được quẻ Đế vương yến từ cùng một ống.
 Sau đó vài hôm, Diêu Huỳnh trở thành quý phi sủng át hậu cung, Quy Vãn trở thành phu nhân thừa tướng đầu triều. Đêm tân hôn, thừa tướng đi biệt tăm tích, sáng mới trở về, thành thật nói với Quy Vãn rằng, chàng sẽ sủng nàng, bảo vệ nàng, sẵn sàng dâng nàng mọi thứ trừ tình yêu, vì trái tim chàng đã ký gửi ở chỗ Huỳnh phi mất rồi. Quy Vãn bẩm tính dửng dưng, vốn được dạy dỗ từ nhỏ rằng ái tình chỉ khiến người ta đau khổ, nên cũng không lấy thế làm buồn phiền. Ngày qua ngày nàng vận nam trang rong chơi khắp nơi, lần lượt gặp ba người mà việc quen biết nàng trở thành mối hận nghìn thu của họ. Một là tướng quân đứng đầu hàng quan võ, quyền thế ngang ngửa chồng nàng, người mà đến lúc chết thảm dưới mưa tên chỉ ân hận mỗi một điều là đã không làm gì để lại gần nàng hơn nữa. Một là vương tử dân tộc thiểu số, vì nàng mà đã phấn đấu đoạt đích, rồi nuôi chí lớn đoạt cả giang san thiên triều. Một người nữa là trạng nguyên tương lai, vì muốn có nàng mà đánh mất bản chất trong sáng, biến thành tiểu nhân ti bỉ chết đuối trong xoáy nước quyền lực. Đấu thủ tiếp theo lao vào đường đua chật chội này chính là hoàng đế, người ban đầu đã gài quẻ Đế vương yến cho Diêu Huỳnh để nạp cô ta làm phi, mục đích thật sự là dùng cô làm quân cờ kiềm chế thừa tướng. Đây cũng là hành động khiến hoàng đế di hận suốt kiếp, nhất là khi tàn rữa trên giường bệnh, chàng phát hiện ra Quy Vãn lại thật sự rút được chiếc quẻ quý hiếm năm mươi năm mới có người rút trúng một lần kia. Thừa tướng không đến nỗi mù quáng, chưa đầy một năm sau khi cưới, đã nhận ra mình được trời ban ngọc quý, càng cưng nàng như vua cưng vàng anh.


 Trong năm nhân vật nam, thì hoàng đế là giấc mộng của tôi-người đọc, với tình yêu nóng bỏng, đầy nhục cảm. Thừa tướng là giấc mộng của nữ chính-Quy Vãn, với tình yêu thánh thiện nâng niu. Tướng quân là giấc mộng của tác giả, với tình yêu lý trí, hy sinh. Hai gã còn lại đều mê mẩn quá hóa tiêu cực, rất khó gây thiện cảm. Làm nền cho chuyện tình tay sáu này là mây mù dông bão của mưu kế và máu me.
Tuy nhiều trường đoạn chiến trận, nhưng do hạn chế về huy động địa điểm và nhân số nên có ảo giác là đại cảnh của truyện khá chật hẹp, từ triều đình đến tiền tuyến hình như chỉ bằng từ chỗ Gia Lâm rẽ sang đầu đường Năm rồi trải lên đến ải Nam Quan mà thôi. Hồng nhan loạn không mạnh về nội dung hay kỹ thuật viết, độ kết dính của tổng thể chưa cao, đôi chỗ rời rạc tựa hồ bí ý tưởng hoặc quên nhân vật, tình cảm phát triển có phần đường đột.
Tuy vậy, rồi đây nghĩ tới truyện cung đình tôi sẽ nhớ tới tác phẩm này đầu tiên, nhớ hơi văn run rẩy rung động, giọng văn cổ nhã mê nhân, nhớ ngôn từ huy hoàng diễm lệ của nó. Dùng cách nói hình ảnh thì, đọc mà thấy trong miệng dường có mùi thơm. Hồng nhan loạn ra đời sớm, nội dung và cấu trúc chưa nảy nở bằng các tác phẩm cùng loại về sau, nhưng văn bút thì cực kỳ hoàn mỹ. Dòng truyện ngôn tình Trung Quốc vốn phổ biến nhờ giọng trần thuật tự sự bình dân, không ngờ từ thuở bán khai lại sừng sững một dãy núi tuyết lung linh thế này."

Nhãn: , , , ,

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Review - Chuyện cũ của Lịch Xuyên - Huyền Ẩn: Ngôn tình kinh điển full

Truyện Chuyện cũ ở Lịch Xuyên này rất hay, miêu tả những cảnh ngọt ngào gần gũi của nam nữ chính rất tinh tế, mang phong thái nhẹ nhàng, thích hợp cho các thiếu nữ có trái tim mong manh, và hướng nội. Mời các bạn cùng đọc review nha ^^
Tháng sáu mưa ngâu nên toàn đọc truyện ngược tâm hại tim thôi. Hôm nay xin lỗi lại mang đến cho các bạn một bộ làm hao tổn tiền tài ( mua khăn giấy) và sức khỏe ( khóc nhiều đau mắt) đây.
Chuyện cũ của Lịch Xuyên thì mình nghĩ ít nhiều gì nhiều bạn cũng một lần nghe tên qua rồi. Nó cũng là một trong những bộ lấy nhiều nước mắt của mình nhất đó. Mặc dù kết thúc HE nhưng vẫn làm mình cảm thấy tang thương, và bùi ngùi rất nhiều. Truyện này mặc dù là ngôn tình, nhưng lại vô cùng thực tế và gần gũi với cuộc sống, có lẽ vì vậy mà dễ đi vào lòng người.
Truyện kể về mối tình của cô sinh viên sư phạm Anh tên Tiểu Thu và chàng kiến trúc sư tài năng nhưng lại bị khiếm khuyết ở chân – Vương Lịch Xuyên. Tại quán cà phê nơi cô làm việc, chỉ vì một câu nói “ I’m terribly.. sorry” đã gắn kết cuộc đời hai con người lại với nhau. Yêu nhau một năm, Vương Lịch Xuyên quyết định trở về Thụy Sĩ,rời khỏi người con gái anh yêu vì căn bệnh ung thư xương quái ác. Thế là bọn họ phải chia cắt 6 năm, nhưng Tiểu Thu vẫn không thể quên được người đàn ông đó, cô thậm chí tự hủy hoại mình nhưng lại không hề tìm một người đàn ông khác để quên đi người trong lòng.
“Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?”
“Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!”
“Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!”
“Em không muốn mất anh.”


6 năm sau gặp lại, cô trở thành thông dịch viên trong công ty anh. Nhưng anh lại luôn cố tỏ ra lạnh nhạt, anh không muốn cô phải khổ sở vì một người như anh, với anh cô xứng đáng có được một người đàn ông bình thường để yêu thương và che chở. Nhưng có lẽ Lịch Xuyên đã sai, vì Tiểu Thu là một cô gái mạnh mẽ, quyết đoán, nếu không biết thì thôi, khi Tiểu Thu biết được bệnh tình của anh, làm sao cô có thể chấp nhận chia tay. Cô muốn được ở bên anh, cùng anh vượt qua những phút giây cuối cùng. Nhưng cuối cùng cô vẫn phải nguyện ý chia tay chỉ vì muốn anh được sống.
“Yêu một người như vậy, yêu suốt mười năm trời. Trái tim của chính mình, bị đẩy xuống vực sâu, hai lần. Chỉ muốn tuổi già thật yên lặng. Chữ “yêu” này, tôi không bao giờ muốn nói ra nữa. Độc thân rất tốt. Tự do tự tại, không nhanh không chậm.” – Tiểu Thu thậm chí đã từng nghĩ như vậy
Quay lại sống trong đau khổ, nhớ thương thêm 3 năm. Nhưng cái giá cho 10 năm đau khổ bi thương, cùng sự kiên trì chờ đợi cũng được đáp trả. 3 năm trị liệu bằng hóa trị, mặc dù đã tạm rời xa nhau, nhưng nhờ những dòng email của Tiểu Thu mà Vương Lịch Xuyên mới có thể trải qua những tháng ngày cô độc, đáng sợ đó. Để rồi cái ngày anh lại xuất hiện trước mặt cô, vẫn vẹn nguyên là Lịch Xuyên của 10 năm trước. 
Kết thúc truyện là những tháng ngày hạnh phúc của cả hai, Tiểu Thu cuối cùng đã hạnh phúc ở bên người đàn ông cô yêu, mà Lịch Xuyên cũng có thể chăm sóc bù đắp cho cô sau nhiều năm xa cách.

Nhãn: , , , , ,

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

Review - Thất tịch không mưa - Phỉ Ngã Tư Tồn: Ngôn tình ngược full

Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, chỉ cần chạm đến tâm thì không tiếc nước mắt mà khóc cả ngày. Cho nên tôi thực sự rất sợ truyện SE, duy nhất có một lần phá lệ đọc Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn. Nhưng lần này lại một lần nữa phá lệ đọc " Thất tịch không mưa" :)).

Có lẽ nhiều bạn đã đọc qua truyện này, cũng chẳng cần review làm j nhưng tôi vẫn muốn viết một chút. Văn không hay chữ chẳng tốt, cảm xúc có hạn, mong mọi người thông cảm.
Câu truyện này được xếp vào SE nhưng tôi lại cảm thấy đây mới chính là HE. SE là gì, là kết thúc không có hậu cho cả hai nhân vật chính. Vậy kết thúc của truyện là không có hậu sao, bạn nghĩ còn cái kết nào hơn nữa chứ. Không thể dùng hai chữ "viên mãn" để miêu tả, bởi lẽ đoạn tình cảm này ngay từ khi bắt đầu đã là không viên mãn, không thể có kết thúc đẹp. Không lẽ để họ sống hạnh phúc bên nhau không màng thế tục và chỉ trích của người đời? Vậy cái mà Hàn Vũ dùng lí trí để cố gắng suốt bao năm là gì? Chính là để em gái không bị người đời xỉa xói, để tình cảm của họ luôn trong sạch thuần khiết như ban đầu. Sống hạnh phúc sao? Tôi nghĩ Hàn Vũ không làm được. Vậy để họ quên nhau đi, để anh mãi mãi lưu lạc nơi đất khách quê người với chết tim chết lặng, còn cô với nụ cười rạng rỡ che dấu tâm hồn mục nát đáng thương? Tôi nghĩ đây mới chính là cái kết tệ nhất, đau đớn nhất. Trong đám cưới của Hàn Vũ, khi nhìn thấy giọt nước mắt của anh, Tiểu Tình đã nói " không thể cùng nhau nơi thế tục, vậy họ sẽ cùng nhau trong tâm hồn". Đã hiểu nhau như vậy, chết có khi lại là sự giải thoát cho cả hai. Tôi có một cô bạn cũng khá giống tôi, cự tuyệt SE, khi tôi giới thiệu cho cô ấy về câu truyện này, cô ấy hỏi vậy kết thúc thế nào, tôi nói cả hai cùng chết. Vậy là cô ấy nói ko đọc, đọc r sẽ ám vào người, có lẽ sợ bị ám ảnh nên cũng không dám đọc.


Câu truyện này thực sự rất ám ảnh, sáng nay tỉnh dậy trong đầu tôi toàn là hình ảnh của họ, lời nói của họ, khoảnh khắc vui buồn của họ. Ám ảnh nhưng lại không buồn. Thật đấy, tôi lại chẳng thấy buồn gì cả, tôi thương họ nhiều hơn. Tôi khóc từ khi Tiểu Tình lên thành phố tìm Tiểu Vũ, tiếng khóc cứ kìm nén kìm nén mãi, đến khi đọc bức thư mẹ gửi cho Tiểu Vũ, tôi đã khóc nấc lên. Tôi chỉ muốn hỏi " Tình à, sao em lại khổ thế?" Tôi khóc vì Tình, khóc vì tình cảm cô dành cho anh trai, khóc vì sự đau đớn lạnh lẽo cô phải trải qua suốt 3 năm bên người mẹ điên dại, bên người cha đã khuất và người anh dửng dưng. Tình ôm mẹ và khóc " mẹ đừng đi, con chỉ còn có mẹ, đừng bỏ con lại một mình". Tại sao những sai lầm của cha và sự oán trách của mẹ lại đổ hết lên đầu Tiểu Tình, cô chẳng làm gì sai, thậm chí còn hết lòng chăm sóc họ, vậy mà đổi lại là sự nhiếc móc đánh đập nặng nề. Tình đáng thương, Tình mạnh mẽ, cô xứng đáng có được tình yêu chân thành lắm chứ.
Đọc đoạn đầu tôi hơi không thích Hàn Vũ, bởi anh cứ mãi trốn chạy hèn nhát. Nhưng đọc đoạn sau, khi anh trở về đưa Tình đi, tôi lại thấy anh lí trí đến đáng thương. Anh không bao giờ quên trách nhiệm của mình, bảo vệ Tình, chăm sóc Tình nhưng không được để bản thân đi quá giới hạn. Anh thà để bản thân là một đống bùn lầy nhơ nhớp, tìm kiếm hơi ấm bên những người con gái khác cũng phải giữ cho Tình sự trong sáng hồn nhiên. Đã bao lần anh thử yêu họ, thử dồn hết tình cảm vào họ nhưng không thể. Sâu trong trái tim là một người con gái không thể chạm đến, anh đau đớn hơn ai hết. Khi đưa Tình đi Thuỵ Sĩ, anh đã vất bỏ tất cả tục thế lại sau lưng để Tình được sống quãng đời cuối vui vẻ hạnh phúc. Anh lo sợ, lo sợ một ngày Tình rời xa anh, có lẽ khi đó cả thế giới sẽ sụp đổ. Anh chăm sóc cô, anh em thì có sao chứ, giữa họ là thứ tình cảm trong sáng mãnh liệt nhất, không có dục vọng, không có toan tính, chỉ khao khát làm
người kia hạnh phúc, ai cần để ý đến huyết thống hay không nữa? Trước đây tôi luôn thấy hai chữ "loạn luân" rất đáng sợ. Yêu anh em của mình ư, yêu máu mủ ruột già của mình ư? Không thể nào. Nhưng đọc xong câu truyện này, chỉ câu truyện này thôi, tôi thấy loạn luân cũng không có gì ghê gớm. Nếu sớm biết Tình và Vũ là anh em ruột thật sự, nếu không có lần nghe lén đó, vậy tình cảm của họ có phải hay không chính là tình thân? Tình thân còn mãnh liệt hơn cả tình yêu chứ. Vẫn là do ông trời trêu đùa họ, để họ lún sâu rồi đâm một nhát dao chí mạng khiến họ khổ đau. Tôi nghĩ với Tình, Vũ vừa là người anh trai cô yêu nhất, vừa là người con trai cô yêu nhất.
Còn một nhân vật phụ tôi thấy khá tiếc nuối cho cô ấy, đó là Tâm Bình. Cả đời cố gắng theo đuổi thứ mình không thể có, cố gắng bao dung Hàn Vũ, yêu thương Hàn Vũ. Với anh, cô chính là liều thuốc giảm đau cho tâm hồn tê liệt. Nhưng chỉ là thuốc giảm đau mà thôi, chẳng thể chữa trị nổi. Cô đi tìm chồng suốt nửa năm trời, cuối cùng tìm thấy ngôi mộ còn mới, bên cạnh là người con gái anh yêu nhất. Tốt rồi, thắp cho họ nén hương, cuối cùng cũng dám buông bỏ.
Tôi chưa bao giờ dám viết review, nhưng câu truyện này quá ấn tượng khiến tôi muốn thử cầm bút một chút. Chỉ là chút suy tư về câu truyện hay, mong mọi người cùng cảm nhận :''>

Nhãn: , , , ,

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Review - Ngủ cùng sói - Diệp Lạc Vô Tâm - Ngôn tình cực hot

Tôi đã đọc Đồng lang cộng hôn từ rất lâu trước khi nó được xuất bản với cái tên Nụ hôn của Sói. Dù vẫn nhớ rõ từng tình tiết trong truyện, thế nhưng tôi vẫn quyết định mua sách in bởi lẽ muốn lưu lại chút gì đó về một thời từng cuồng si cặp đôi Phong – Thuần này.
An Dĩ Phong – nam chính trong truyện, đại ca của giới xã hội đen nhưng luôn nhận mình là người tốt bởi lẽ chưa bao giờ làm gì trái tín ngưỡng của bản thân. Tư Đồ Thuần là hiện thân của ánh sáng, con gái của cảnh sát trưởng, hồn nhiên và lạc quan. Thế nhưng, khi khoác lên mình bộ quân phục lại rất có khí chất, luôn luôn tin ở chính nghĩa. Hai con người, một đen – một trắng, một tên tội phạm – một cảnh sát , liệu tình yêu của họ sẽ đi về đâu?
Có thể nói, An Dĩ Phong là một trong những hình tượng đặc biệt nhất mà tác giả Diệp Lạc Vô Tâm từng viết. Một chàng trai sống trong giang hồ, lăn lội từ đáy bùn, kiêu căng ương ngạnh nhưng lúc nào cũng phong độ, dám làm dám chịu. Thêm vào đó là tình cách bốc đồng có phần đáng yêu khiến người đọc thích thú. Bạn tin được không khi có người tỏ tình với giọng điệu đáng đánh như thế này : “Anh tuy có chút hư hỏng, nhưng bản tính lương thiện. Mặt mũi tuy không ưa nhìn, nhưng nội tâm phong phú… Dù sao em cũng chưa có bạn trai vậy tạm chấp nhận anh đi”. Đúng vậy, đó là một phần tính cách của An Dĩ Phong, lạc quan, tếu táo và cũng khá ngô nghê. Đại ca xã hội đen thì sao chứ, khi đối mặt với tình yêu cũng sẽ hành xử như một chàng ngốc mà thôi.

Truyện có hài có ngược, cảm xúc đan xen làm người đọc nếm trải được đủ mùi vị của tình yêu,  có lúc khiến người ta cảm thấy ngọt ngào sâu lắng nhưng có khi lại làm ta phải phì cười vì cái đáng yêu trong cách thể hiện tình cảm của nam chính. Không chỉ đề cập đến tình yêu, cuốn tiểu thuyết còn là bài ca đẹp về tình thân, tình bằng hữu, tình anh em trong những giây phút sống chết có nhau khi hắc bạch phân tranh. Diệp Lạc Vô Tâm đã thành công khắc họa nội tâm phong phú của nhân vật, với đủ cung bậc cảm xúc giằng xé. Ẩn sâu dưới bề ngoài xù xì, cô độc là những mảnh tâm hồn đẹp đẽ, ấm áp. Địa vị, thân phận, tiền tài, định kiến xã hội cũng không thể bắt trái tim đập theo nhịp khác. Tình yêu của An Dĩ Phong và Tư Đồ Thuần đã làm những ai tin vào “nhất kiến chung tình” thấy đắm say. Nếu bạn là fan của tiểu thuyết ngôn tình, tôi chắc chắn rằng bạn sẽ không muốn bỏ lỡ một cuốn truyện hấp dẫn như thế này đâu!

Nhãn: , , , ,

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Review Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn: Vĩnh viễn không buông tay

Mệnh phượng hoàng... Nếu chỉ được dùng một câu nói duy nhất để hình dung về bộ truyện này thì chính là một tình yêu đau thương. 
Đọc full truyện tại https://waka.vn/
Có một tình yêu trong tranh đấu
Nàng sinh ra với thân phận thứ nữ, con của một tiểu thiếp không được ai thừa nhận. Nàng lớn lên với trí tuệ và sự nhẫn nhịn để ẩn mình an toàn. Nàng tiến cung như một nô tì để có thể vươn tay bắt lấy vận mệnh, trả lại cho chính mình sự tồn tại vốn luôn bị phủ nhận.
Tràn ngập trong Mệnh Phượng Hoàng là những màn đấu trí có thể vắt kiệt sức sống của con người, nơi ấy, muốn sống thì phải mạnh mẽ, thông minh và cả nhẫn tâm. Cô gái nào khi mới vào cung mà chẳng ôm mộng ước, nhưng mà Hậu cung ba ngàn giai lệ, đã có bao người ôm hận ra đi mà còn chưa thấy mặt đế vương…
Tang Tử.
Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ.
Trong kế hoạch của nàng chưa từng có tình yêu, chỉ có khát vọng quyền lực và sức mạnh.
Thẳng thắn mà nói, Tang Tử thực sự hạnh phúc dù hạnh phúc của nàng thực mệt mỏi, thực nguy hiểm giữa chốn cung đình, giữa bao mưu toan quyền lực… Nhưng có sao? Có một mục tiêu để hướng đến dù nó xuất phát từ hận thù, có một người để bảo vệ dù ban đầu chỉ lợi dụng nhau, có một người ở bên để trao đi niềm tin tuyệt đối vô điều kiện vẫn còn hơn là theo đuổi lời đoán mệnh mơ hồ.
Yêu, đôi khi không phải là duy nhất, không phải là chiếm hữu, cũng không phải là sớm chiều bên nhau. Yêu là tin tưởng, và vì tin tưởng nên có thể bao dung, có thể thấu hiểu đến tận cùng, cũng có thể vai kề vai nhẫn nại chờ đến ngày có thể nắm chặt tay đi hết cuộc đời.
Ở một góc độ nào đó, Tang Tử và Hạ Hầu Tử Khâm giống nhau. Cũng phải, chính nàng đã thừa nhận, không giống nhau thì sao có thể yêu được nhau đó thôi. Cô độc, vô tình đến tàn nhẫn và khao khát yêu thương. Họ, một khi trái tim đã rung lên, thì sẽ bất chấp tất cả để bảo toàn thế giới của nhau, có mình, có đối phương, cùng sống, cùng chết.
Tấn Vương nói không sai, Hạ Hầu Tử Khâm có Tang Tử là may mắn, nhưng hẳn Tấn Vương không biết, có Hạ Hầu Tử Khâm là hy vọng cả đời của Tang Tử nàng, là niềm tin để nàng buông tất cả chống đỡ lấy giang sơn dù lệ rơi, dù nhỏ máu.


Có một tình yêu trong câm lặng
Yêu đơn phương là điều ngu ngốc nhất thế gian, chỉ là chuyện của trái tim, sao có thể khống chế, tựa như đêm mưa năm nào cô bé bước qua cánh cửa trốn sét và bước vào trái tim một người.
Yêu, là bảo vệ nhưng cũng là bất lực, là hạnh phúc nhưng cũng là hy sinh.
Trên chiến trường đạn lửa của hai đế quốc, phía dưới tấm mặt nạ, hắn là Hàn Vương – là chiến thần Bắc Tề thống lĩnh vạn quân.
Mỗi lần gặp là một lần đau khổ, mỗi lần nhìn là một lần Tô Mộ Hàn nhận ra những gì mình không thể đem đến cho nàng. Họ giống nhau ở sự cô độc nhưng lại quá khác nhau trong khát vọng. Hắn muốn một đời bình an, nàng lại không cam lòng với mối hận suốt mười lăm năm dài. Sai ở đâu và đúng ở đâu để họ lại gặp phải nhau trên con đường của mình?
Nếu năm ấy không có cung biến, nếu năm ấy Thái tử tiền triều không táng thân trong biển lửa, nếu năm ấy giang sơn vẫn còn là của Tuân gia thì liệu nàng có thể trở thành Thái tử phi, trở thành phượng hoàng của hắn?
Hắn gặp nàng trong một đêm mưa và chia ly khi buổi bình minh đến. Sống hay chết đã không còn quan trọng nữa rồi, tựa như trái tim hắn mất đi bởi luôn dõi theo nàng, mãi mãi đến vĩnh cửu.
Có một tình yêu trong khoảng cách
Một trượng rất ngắn nhưng thực ra cũng rất dài bởi một trượng là khoảng cách Cố Khanh Hằng bảo trì mỗi khi gặp Tang Tử. Hắn và nàng từng là thanh mai trúc mã, từng có thời niên thiếu với bao ký ức buồn vui, từng có duyên nhưng lại chẳng có phận.
Với Cố Khanh Hằng, Tang Tử hiểu rõ hơn ai hết, hiểu rằng nàng không bao giờ cho phép mình kéo hắn xuống bùn, cuốn hắn vào thị phi tranh đấu, dẫm đạp lên nhau để giành lấy quyền lực. Nàng muốn bảo toàn thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn. Nhưng nàng có biết, thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn chính là nàng?
Vậy nên Cố Khanh Hằng tiến cung, lặng lẽ âm thầm với khoảng cách một trượng đầy quy củ để nhìn thấy nàng sống tốt, để bảo vệ cuộc sống của nàng, để giữ lấy tình yêu câm lặng của chính mình.
Tình yêu đơn phương ngốc nghếch.
Có khi, nguyện hy sinh tất cả cho tình yêu là một loại bi ai khó có thể nói nên lời, vậy nên Cố Khanh Hằng lùi lại, với khoảng cách và với cả nỗi đau, hạnh phúc khi được nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc.
Cuộc đời như một canh bạc
Mệnh Phượng Hoàng là một tiểu thuyết cung đấu với tất cả những tranh đoạt cần phải có để đạt được lợi ích và quyền lực. Ở Mệnh Phượng Hoàng dường như hiếm hoi lắm mới thấy được chút ánh sáng le lói của tình người nhưng rồi nó cũng sẽ lại bị những toan tính, âm mưu che đi mất. Cũng phải thôi, không tàn nhẫn thì sao có thể tồn tại, cung đình hoa lệ nhuốm đầy máu tanh.
Một đế vương mạnh mẽ, tàn nhẫn luôn ép mình vào trách nhiệm chỉ có thể buông lỏng bản thân bên người thương.
Một thái tử tiền triều trầm tĩnh, cô độc sống cả đời với ước vọng không bao giờ có thể đạt được.
Một công tử nhà đại học sĩ dịu dàng, yên lặng dùng cuộc đời mình để trao tất cả cho một người con gái.
Khép lại Mệnh Phượng Hoàng là một cái kết hạnh phúc cho Tang Tử, cho Hạ Hầu Tử Khâm, một cái kết giải thoát cho Tô Mộ Hàn, một cái kết vẫn ngốc nghếch cho Cố Khanh Hằng. Nhưng biết sao được đây, cuộc đời như một canh bạc có thắng có thua và có khi phải trả giá bằng cả cuộc đời và sinh mạng. Thứ nữ ngày nào đã được thừa nhận, đã nắm trong tay vận mệnh của mình và đứng vững nơi ngôi cao cùng người nàng yêu thương dù cái giá nàng phải trả chẳng hề rẻ mạt.

Nhãn: , , , ,

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Review - Nợ em một đời hạnh phúc - Phỉ Ngã Tư Tồn

Nợ em một đời hạnh phúc là một câu chuyện buồn mà vào những ngày mưa thế này, tôi cũng không biết nên viết thế nào để bày tỏ hết sự buồn bã, hơi thất vọng một chút và cũng thấy thật may cho một cái kết HE đã có...

Tình cảm của anh dành cho Đàm Tình vẫn luôn như vậy, yêu cô như vậy, tuyệt vọng trong tình yêu ấy là như vậy mà vẫn không thể nào từ bỏ được.

Trước khi gặp lại cô sau những năm xa cách, anh vẫn mong muốn cô sống không được hạnh phúc, nhưng khi thực sự thấy cô sống chật vật thì anh lại sót thương vô cùng. Người con gái trước đây anh yêu thương, nâng niu như cô công chúa nhỏ mà giờ đây đã phải chịu những khó khăn trong cuộc sống mà trở thành tiều tụy như vậy. Nhiếp Vũ Thịnh những tưởng rằng khi thấy cô lâm vào hoàn cảnh như vậy thì anh sẽ cảm thấy thỏa mãn vì những gì anh đã phải trải qua khi không có cô ở bên, nhưng những thù hận vì tình yêu tan vỡ trước kia nhanh chóng được bỏ qua chỉ bởi anh nhận thấy sau thời gian xa cách ấy tình yêu của anh vẫn vẹn nguyên như vậy, anh không thể hận cô được.

Khi sự thật về thân thế của Tô Bình được tiết lộ, anh bất ngờ, rồi lại hy vọng cho tình yêu vô vọng của mình, rồi lại bị cô tạt cho một gáo nước lạnh. Từ 7 năm trước cho đến hiện tại anh chỉ hỏi cô một câu tại sao, tại sao năm đó anh rời bỏ anh? tại sao lại dấu anh sinh con? … và nhiều câu hỏi tại sao nữa, nhưng vẫn không được đáp lại. Anh không biết cô có yêu anh hay không, còn quan tâm đến anh hay không, chỉ cần anh yêu cô thôi, vẫn sẽ mãi là như vậy.

Đàm Tĩnh từ một cô gái ngây thơ chỉ biết chăm chỉ học và yêu Nhiếp Vũ Thịnh của những ngày quá khứ ấy đã không còn nữa, cơm áo gạo tiền, bệnh tật của Tô Bình đã khiến cô không thể giữ lại tự tôn của mình nữa. Cô nói những lời làm cô tự khinh bỉ bản thân, làm những việc mà cô chưa từng nghĩ là sẽ làm nhưng tất cả vì Bình Bình mà cô làm được tất cả, cũng một phần vì cô muốn giết chết hoàn toàn tình yêu vẫn luôn tồn tại trong cô.

Trong cuộc đời ảm đạm sau khi mẹ cô ra đi, Đàm Tĩnh chỉ còn sống vì Bình Bình của cô, thế nên cô đánh đổi tất cả để con cô có thể được sống cùng cô, nếu đã vào đường cùng thì tự tôn còn giữ để làm gì khi điều đó không thể giúp cô.



Còn yêu thương, còn nhung nhớ nhưng nỗi hận trong cô lớn hơn, cô hận cha của Nhiếp Vũ Thịnh đã đẩy cô đến cảnh mất cha mất mẹ, cô không thể cứ vậy mà bỏ qua chỉ để sống cho tình yêu của cô được. Thế nên anh gần cô là vậy, anh yêu cô là vậy nhưng Đàm Tĩnh không dám bước đến gần anh nữa.

Khi Nhiếp Vũ Thịnh tuyệt vọng nói với cô rằng “Đàm Tĩnh, anh đã dành tất cả để yêu em, nếu em không cần, thì thôi” thì cô đã đau lòng biết bao, nhưng khi đã biết sắp mất anh rồi thì cô chỉ có thể nói “Cả đời này anh ấy không tỉnh lại, cháu đợi cả đời. Kiếp này chờ không được, cháu sẽ đợi đến kiếp sau. Anh ấy đợi cháu bao nhiêu năm như vậy, cháu sẽ đợi anh ấy cả đời.” Hận thù đã kéo họ xa cách hết ngần ấy thời gian, cho đến khi Đàm Tĩnh bừng tỉnh lại thì chỉ còn lại một mình cô mà thôi.

Hình ảnh chờ đợi hạt đậu tương nảy mầm được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, như chờ đợi tình yêu quay trở lại của hai nhân vật chính vẫn diễn ra mòn mỏi như vậy qua chừng ấy thời gian vậy. Cho đến khi đã có hơn 20 đĩa đậu tương nảy mầm kể từ ngày Nhiếp Vũ Thịnh gặp nạn thì Đàm Tĩnh mới có thể thở phào nhẹ nhõm vì anh đã trở về bên cô trọn vẹn.

Trong truyện này đan cài nhiều mối tình của nhiều nhân vật với hai nhân vật chính, nhưng không rối, mà đó chỉ giống như những cách thể hiện tình yêu khác nhau của mỗi người mà thôi, kể cả tình yêu đó là đơn phương hay song phương.

Tôi có đọc một số bình luận trên mạng, và cũng giống như phần đông mọi người thì tôi không thích nhân vật nữ chính trong truyện này, nhưng tôi cảm thấy tác giả đã xây dựng thế giới của các nhân vật là như vậy, nên họ chỉ có những lựa chọn như thế mà thôi. Tình yêu của Nhiếp Vũ Thịnh cũng giống như những nhân vật nam si tình khác trong ngôn tình, có chăng khác là tình yêu của anh khiến cho người đọc cảm thấy vô vọng, vậy nên nó cứ đau âm ỷ và kéo dài mãi.

Trên đây làm chia sẻ của tôi về tình yêu của hai nhân vật chính, giờ tôi sẽ trở lại chuyện ban đầu tôi đã nói, tại sao đọc truyện này tôi lại hơi thất vọng?

Đầu tiên, truyện viết buồn và nặng nề. Trước truyện này thì tôi chỉ đọc một truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn là “Hải thượng phồn hoa“ nên tôi cũng không thể nói là truyện này tác giả viết như thế nào so với những truyện trước đây được. Tuy nhiên, buồn về chuyện tình cảm của hai nhân vật chính khi họ gần nhau như vậy mà lại không thể đến bên nhau sớm hơn là điều bình thường với những truyện có nội dung như thế này. Truyện nặng nề, hay có thể nói là bí bức. Tác giả xây dựng hai nhân vật chính trong những hoàn cảnh mà họ không thể có những lựa chọn khác. Ví như một Nhiếp Vũ Thịnh vốn là một con mọt sách, có tài thì tài thật nhưng mỗi người chỉ có một chuyên môn mà thôi, cũng không có ai toàn tài để ứng biến được vạn biến. Thế nên giữa cuộc sống đang bình lặng, tự nhiên giông bão kéo đến thì cũng chỉ có thể làm tốt nhất trọng phạm vi có thể mà thôi. Ví như Đàm Tĩnh sống trong một thế giới quá nhỏ bé, số người cô quen thân chỉ đếm trên đầu một bàn tay, thế nên gần như cô không có lựa chọn nào khác khi biến cố xảy ra. Vậy nên hai người vốn sống trong thế giới đơn giản bị đẩy vào những tình huống nhiều toan tính thì họ không thể thích ứng được hoàn toàn được. Nhiếp Vũ Thịnh chọn tin tưởng Thư Cầm, Đàm Tĩnh lựa chọn tin tưởng Thịnh Phương Đình mà không hề hay biết.
Thứ hai, cái kết vội. Thực sự đọc đến những dòng cuối cùng của truyện thì tôi thấy một kết cục như vậy là hợp lý, không ám ảnh cũng không day dứt. Nhưng nếu như 4/5 đầu truyện viết rất chi tiết và cẩn thận thì đến kết truyện tôi có cảm giác như đang chạy theo cùng tác giả vậy. Có lẽ một phần là do có quá nhiều thông tin, có quá nhiều sóng gió nổi lên ở cuối truyện mà tôi cảm thấy kết truyện ở đó là quá vội.

Nhưng nhìn chung, như tôi vẫn hay nói, đọc truyện để giải trí thì chúng ta không nên đặt nặng quá. ^^ Hãy đọc và cùng cmt cảm nhận của bạn có như tôi không, bạn nhé!

Nhãn: , , , ,

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Review: Khó có được tình yêu trọn vẹn - Sư Tiểu Trát: truyện ngôn tình full

Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, ấm áp, sủng, ngọt, 3S, HE.
Tình trạng: hoàn. 
Khó có được tình yêu trọn vẹn là câu chuyện kể về quá trình cưới trước yêu sau của Mục Táp và Tống Vực. Ban đầu cả hai kết hôn vì vấn đề tiền bạc, không xuất phát từ tình yêu.


Mục Táp là một cô gái nhìn thì dịu dàng mềm mỏng nhưng tâm hồn lại kiên cường nhạy cảm và chấp nhất vô cùng. Tống Vực lại là một chàng trai tuấn tú, thông minh và tài giỏi. Quá khứ của anh là một câu chuyện dài. Mang một khối óc thiên tài, thành công khi còn quá sớm, những nông nổi bồng bột của tuổi trẻ đã khiến anh trả một cái giá rất đắt cho sai lầm của mình. 2 năm trong lao tù đã bào mòn đi những góc cạnh của anh khiến anh nhận ra bản chất trần trụi tàn nhẫn của thế giới này.

Quãng thời gian đầu cả hai bên nhau vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Lúc ấy anh chưa nhận ra tình cảm của mình nhưng đối xử với cô rất tốt và hay ghen rất buồn cười. Tỷ như sinh nhật cô, nam phụ tặng một lọ nước hoa, anh ghen nên muốn ném nhưng sau lại tà ác bảo đem về xịt tolet :)) Lại còn tự tay thiết kế một game tặng cho cô nữa chứ. Mọi thứ anh làm khiến tim Mục Táp lạc nhịp.

Nhưng bao nhiêu đó chưa đủ để họ có thể hạnh phúc thật sự bởi quá khứ của anh lại như cánh cửa khóa trái mà cô không cách nào mở ra được. Mâu thuẫn và hiểu lầm nảy sinh khiến hôn nhân của họ đứng bên bờ tan vỡ.

Lúc này, Tống Vực mới nhận ra anh từ lâu đã khắc tên cô trong lòng rồi. Thế là, anh bắt đầu lập mưu loại bỏ tất cả các chướng ngại có thể làm ảnh hưởng đến hôn nhân của mình. Sau đó thì tiếp tục công cuộc thê nô, chinh phục lại vợ. Vợ đi đâu anh cũng theo sát, quan tâm cho cô từng ly từng tí.Luôn chăm sóc, hết mực cưng chiều Mục Táp. Boss của cô thường xuyên bắt cô tăng ca, thế là anh bực mình chạy đi gặp nói bóng gió cái gì mà vi phạm quyền lợi lao động, anh sẽ kiến nghị lên "anh Lưu" trên bộ. Ông ta sợ quá, nào dám bắt Mục Táp tăng ca nữa, gần giờ về mà cô còn chưa về là ông cũng đến tốt bụng nhắc nhở luôn :v

Truyện có nhiều nút thắt mở nhưng cũng nhẹ nhàng ngọt ngào và cảm động. Edit mượt dễ hiểu và chú thích rất rõ ràng tỉ mỉ. Tác giả xây dựng tính cách nữ chính rất thích, nắm được buông được, cách đối nhân xử thế hay và đáng học hỏi. Thích hợp cho các bạn đọc giải trí cuối tuần ạ.

Nhãn: , , , ,